Tháng tám

Những đêm đầu tháng tám em mở bản Romance lắng nghe. Với em đặc trưng của tháng tám như bản Romance đó vậy. Mùa thu mọi thứ như trôi chậm theo bản nhac, như em hằng đêm ngồi online lắng tai nghe tiếng xe ga của ai đó chạy ì ì trên mặt đường nhựa tựa bước chân ai mệt mỏi xuyên qua màn đêm sau một ngày dài.

Nhưng cảnh sắc ban trưa tháng tám đẹp làm sao, ví như cô thiếu nữ dịu dàng với sắc màu vàng cam tươi nhẹ. Anh đã từng nói: "Thời tiết tháng 8 đẹp nhất, mùa hè nóng, mùa đông lạnh, mùa xuân mưa phùn chỉ có tháng tám là đẹp nhất em ạ."

Hai ta cùng nắm tay đi trên con đường đầy lá vàng rơi. Bỗng chốc có chiếc lá nhỏ nào đó vương trên tóc em, anh nhẹ nhàng nhìn em cười thầm. Em chun mũi hỏi. Anh im lặng rồi đột ngột hôn lên trán em.

Em, và anh

Cưỡi sóng, vượt gió, lang thang mãi trên đại dương đời bao la,... rồi ai cũng cần tìm chốn yên bình để neo đậu. Cho tâm tĩnh, cho lòng yên và cảm xúc dâng đầy theo cơn triều lên xoa nhẹ, ru cát ngàn đời.

Em là em, không xinh, không gợi cảm như người ta. Em không là mẫu hoàn hảo trong những bức ảnh anh chụp, cũng chẳng phải cô bé rất đẹp mà bao chàng trai thăm viếng hằng ngày trên mạng xã hội kia... Nhưng... em lạ, em mang nhiều nét riêng mà bao cô gái đẹp khác có mơ ước cả đời cũng không có. Em là em của thực tại, gồng mình gánh vác cuộc sống xa nhà. Em là em của nghệ thuật, cùng những nét vẽ, những con chữ phá cách trên giấy lau tay vàng úa của quán café. Em là em thôi, của điềm tĩnh, sâu sắc, không xe xua son phấn và là cả em của mơ mộng, say mê.

“Cuộc đời nay dù ngắn nỗi nhớ quá dài”

Sáng nay, trên đường rẽ trái ra siêu thị, em chợt nhìn thấy một anh chàng công nhân cầm một bó hoa hồng thắt nơ xanh lục dịu dàng, hăm hở chạy đến trước cổng một tòa nhà gửi bác bảo vệ, miếng liến thoắng điều gì đó tỏ ra rất bí ẩn. Em thầm nghĩ, sự bất ngờ ấy thật đáng yêu làm sao.

Có lẽ bác bảo vệ sẽ cười vì hành động “sến sến” của chàng trai vì bác ấy đã trải qua rồi một thời trai trẻ. Bác ấy đã biết những gì tiếp theo đang chờ đợi đôi trẻ này sau khi sự lãng mạn qua đi. Biết đâu bác ấy chỉ chép miệng một tiếng thông cảm cho anh chàng công nhân với đôi tay lấm lem, chiếc áo xanh nhạt màu vì đem lòng si mê một cô nàng đỏng đảnh. Chưa biết chừng, bác ấy cũng chậc lưỡi xuýt xoa “Tuổi trẻ thật là tốt, ta cũng muốn mình trẻ lại để được như đôi bạn này”. Suy nghĩ như thế nào, tùy vào cuộc sống hiện tại mà bác ấy đang có.

Chiếc Bóng

Chiều nay, tôi đã đi tìm cô gái bé nhỏ của tôi. Em trốn co ro trong căn phòng nhỏ chứa những vệt sáng le lói ngả màu u uẩn của buổi chiều tà, hai tay ôm vòng qua đầu gối và gục xuống. Lần nào cũng vậy, trông thấy cái dáng co ro ấy tôi chợt liên tưởng đến một người cô độc đợi chờ điều gì đó mòn mỏi. Dường như em sống trong thế giới của riêng mình, cái thế giới buồn bã mà tôi - một chiếc bóng dù cả đời dõi theo em, mãi không xa rời em, chẳng thể nào bước vào và hiểu dù chỉ đôi chút.

Có vài lần em cũng trốn chạy khỏi thế giới ấy để chơi đùa cùng tôi. Đứng dưới nắng, em nhảy lò cò trên cái bóng của chính mình. Nhưng những giờ phút ấy chẳng kéo dài được bao lâu, bởi chính tôi cũng biết rằng khi nắng tắt tôi sẽ biến mất. Đã có những lúc tôi giận em lắm lắm, bởi em cứ ngồi mãi trong bóng tối, không chịu ra ngoài kia, để tôi có thể xuất hiện. Nhưng rồi tôi cũng nguôi ngoai, bởi tôi kịp phát hiện ra rằng, dù đóng kín cửa, em vẫn luôn để một tia sáng le lói.

Em đẹp và em có quyền !

Trước hết, phải khẳng định một điều rằng, tôi đẹp. Và vì đẹp, nên tôi luôn có quyền trước chồng tôi.

Nói như thế không có nghĩa rằng chồng tôi xấu xí, lùn tè, bẩn thỉu hay lem nhem, lếch thếch. Ai gặp anh cũng bị lôi cuốn bởi làn da ngăm đen, cặp lông mày “én đực” và bộ râu quai nón men- lỳ. Tôi yêu chồng tôi cũng vì nhưng điểm ấy. Nhưng rốt cuộc lại thì tôi vẫn đẹp hơn anh.

Lấy nhau được gần 2 năm, nhưng chưa khi nào chúng tôi cãi nhau tới mức phải mỗi đứa một phòng. Sống chết vẫn phải nằm chung trên một cái giường. Mới đầu thì tôi là người im lặng. Nhưng vì tôi đẹp nên tôi chẳng bao giờ im lặng được lâu. Tôi tìm mọi cách để bắt đầu lại cuộc nhau với chồng, tìm mọi cách để anh phải nói, dù là gằn giọng hay hét lên. Cuối cùng tôi sẽ khóc, tôi sẽ quay mặt vào tường mà nỉ non: “Anh biết em sợ nhất là im lặng cơ mà. Ai bảo anh không nói gì với em. Ai bảo anh không dỗ dành em. Dù em có sai thì anh cũng phải nói với em chứ ....” Cái giường đã được cố tình đóng chật hơn so với kích thước ban đầu, nên khi tôi vừa khóc, vừa than, vừa cố tình co người cong tròn lại thì lập tức chạm vào tay chồng tôi. Thế là sẽ được ôm, sẽ được ...gì đấy...

Viết cho Tháng Tư

Tháng tư về trên xứ người e ấp, rón rén ngoài khe cửa. Như cô bé con hàng xóm má phúng phính, đáng yêu đang ngập ngừng không dám đẩy cửa bước vào nhà, vì mắc cỡ, vì ngượng ngùng. Sắp giữa tháng tư mà vẫn chực mưa, chực nắng; vẫn thoáng lạnh, thoáng nóng. Hoa đào cũng nở rộ mấy độ, cố rướn mình chịu mưa, chịu lạnh để khoác lên mình chiếc áo trắng hồng, đứng làm duyên giữa phố cho kịp mùa xuân.

Tháng tư của những ngày xưa bé ta còn ở quê nhà thì không thế. Tháng tư cũ không xanh cỏ, không trắng hồng hoa, mà mang nắng về trải đầy phố một thứ màu vàng đặc quánh, đặc đến khó thở. Ta và lũ trẻ cùng xóm của những ngày ấy vẫn thích thú chạy nhảy khắp nơi, chơi đủ thứ trò chơi mà có lẽ lũ trẻ bây giờ còn chưa được một lần nghe nói đến. Nắng như đốt vào da, vào thịt; làm đứa nào cũng đen, cũng khét nắng.

Em biết mình đang hạnh phúc, bên anh!

Hình như chưa bao giờ em viết cho anh dưới cái tên này. Anh luôn bảo, con người em, dưới vỏ bọc này không tồn tại với anh. Anh chỉ biết em xinh đẹp, em đanh đá, em đáng yêu, em nghịch ngợm và em hay nghĩ suy, chứ không biết tới một cô nàng đỏng đảnh trong nắng, trong gió, trong mưa. Anh cũng chẳng thích em vì một chút mùa thu mà làm buồn mình, chẳng muốn em vì một thoáng mây thưa mà làm sầu mình. Anh muốn em chỉ là của anh, chỉ buồn vì anh, chỉ sầu vì anh, vì anh quá yêu em...

Anh cứ luôn tự nhận mình là người khô khan, ngốc nghếch. Anh không biết viết cho em những dòng chữ yêu thương, lai láng tràn trề. Anh không biết nói những lời mật ngọt, rủ rì thương nhớ. Lại càng không biết cách dỗ dành mỗi lúc em buồn, em khóc, tủi phận thương thân. Nhưng biết không anh, với em, anh là người đàn ông tuyệt vời hơn tất thảy. Và em biết mình đang hạnh phúc bên anh...

Thuở Nhí Nhố

Chủ nhật này là kỷ niệm 1 tuần cô bạn hồi cấp ba tui “cưới chồng”. Mới đó mà lẹ thật, ngoảnh đi ngoảnh lại được tám năm rồi kể từ ngày rời xa mái trường cấp ba ấy! Tự nhiên nhớ lại cái hồi xưa nhí nhố ghê gớm, nhớ cái mái trường học hành thì ít mà ca hát thì nhiều này ghê..

Ba năm trời mài đũng quần trong ngôi trường này thì tui rút ra một điều thật chân lý mà hình như ai cũng biết đó là: ghét của nào trời cho của đó. Hồi đó tui ghét môn công dân lắm lắm luôn á, vậy mà từ ngay đầu năm chân ướt chân ráo vào lớp 10, chủ nhiệm tui lại đúng ngay 1 ông thầy dạy công dân mới chết chứ. Hai năm còn lại thì chủ nhiệm lớp tui là cô dạy Văn, môn này tui cũng không ưa gì cho lắm nhưng vì nó có trong danh sách môn thi tốt nghiệp nên tui buộc phải học. Còn môn công dân thì thôi rồi, tui chả bao giờ ngó tới ngoại trừ hôm sau có kiểm tra nên tui buộc phải coi bài thôi!

Tập... một mình

Thì vẫn hàng tỉ người sợ từ “một mình” đấy thôi. Mà đôi khi chính họ cũng chẳng hình dung ra rõ nét được rằng mình sợ gì trong cái “một mình” đấy. Có lẽ sợ cảm giác trống vắng dấy lên trong lòng; có lẽ là sợ bị bỏ rơi, bị quên lãng, bị trở thành dấu chân trên bãi cát đời của người khác; mà cũng có lẽ là sợ chính những thứ suy nghĩ vẩn vơ, lung tung, hỗn độn, mà tâm trí lỡ nhuộm nhầm một thứ màu xám xịt khô khốc, buồn chán và có phần đáng sợ.

Ta của ngày cũ cũng từng sợ phát hoảng khi bị nhốt chung vào với kẻ đáng sợ “một mình.” Ta rút mình lại sát góc tường của tâm trí, mắt mở thật to nhìn cái tên “một mình” đấy. Hắn cứ gầm gừ, gào thét, cố đập thật mạnh vào tường của căn phòng tâm trí cho nó vỡ tan ra từng mảnh cho hả dạ, hả gan. Hắn chẳng đụng gì đến chính bản thân ta cả, chỉ như đang cố mình vùng vẫy để được thoát khỏi chính hắn mà thôi. Có lẽ hắn cũng sợ ngay cả bản thân mình thì phải?...

Tình yêu là thứ trời đánh thánh vật nhất quả đất

Tôi không xinh, bất tài, ngổ ngáo và vụng về vô cùng. Ấy thế mà người yêu tôi thì ngược lại hoàn toàn, đủ tố chất của một người đàn ông đích thực đến mức chẳng cần phải giải thích gì thêm.

Tôi cao hơn mét Sáu vài centimet. Anh ta mét Tám lăm.

Nếu có trót cầm điện thoại, đọc lại những cái sms, rồi bất chợt lùi về khoảng thời gian của một mối tình đã qua, rồi lại chợt nhớ về những điều đẹp đẽ thì nhất định cái "dồi" tiếp theo sẽ là một câu hỏi thăm sức khoẻ và một lời cảm ơn, dù chỉ là những tín hiệu điện tử dở hơi.

Tôi thích những cái ôm ghì chặt, cầm tay, rồi thơm, là hôn môi hay các thứ abcxyz khác.

Tôi bơi trong đống len, vì anh ta nói thích dùng khăn tôi tự đan. Nhưng tôi sẽ bỏ cuộc!

Thỉnh thoảng anh ta vẫn ngầm ghen tức. Tỷ dụ như lúc tôi kể chuyện Valentine này tôi sẽ tặng quà cả anh ta và mối tình đã qua với ánh mắt long lanh vô *số* tội nhất có thể. Và tôi cảm thấy thật may mắn vì vẫn còn toàn thây sống sót để viết những lời này.

Các trang